Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

BÁI DÂNG



Kìa Mẹ muôn hoa tựa tuyết trinh
Đoàn con cúi lạy với tâm tình
Suy tôn nhân đức , suy gương Thánh
Thiên Quốc muôn trùng mãi hiển vinh


Mai vàng rực rỡ cúi xin dâng
Luôn nở đầu ngôi trước thế  trần
Như dạy cho con theo bước Mẹ
Tiên phong kính Chúa trước nhân gian


Đây cành Huệ trắng ngạt ngào hương
Trinh trắng vươn cao giữa bụi vườn
Dâng Nẹ con xin ơn  trợ giúp
Vững lòng thanh tịnh chốn sa trường


Hồng Nhung đậm sắc của thương yêu
Yêu mến Giê Su , Mẹ  chín chiều
Tiến Mẹ đóa Hồng ơn Mẹ sưởi
Lòng con bừng cháy lửa tin yêu


Đây khóm Lục Bình phận nổi trôi
Sắc màu tim tím tấu dâng Người
Gẫm suy nhân đức hy sinh Mẹ
Thập giá vai mang suốt cuộc đời


Trăm hoa, vạn sắc tỏa ngàn hương
Trước Nữ Trinh Vương phải bái dường
Mẹ vẹn vẹn ngời muôn nhân đức
Toàn hoa nhân thế kém thua hương
.           CÙ MÈ

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018

NGÔI MỘ TRỐNG...


NGÔI MỘ TRỐNG (Ga 20, 1-10)

Ma-ri tảng sáng chạy ra mồ
Cửa đá che ngoài đã mở to
Vội vã bà về thông báo hoảng
Nghi nan trò chạy xác minh ngờ
Khăn che có đó, nhìn run rẩy
Vải liệm đây kìa, ngó ngẩn ngơ
Chẳng thấy thi hài, quên sách chép:
-Ba hôm sống lại đủ ngày giờ
Bóng Tà Dương - Bùi Nghiệp

BÀI HỌA:

VINH QUANG CHÚA PHỤC SINH

Ô sao Chúa chẳng có trong mồ…
Hốt hoảng hai bà mở mắt to
Khăn khéo  cuộn mình,  kinh dạ hãi…
Ai đà trộm xác, ngẩn hồn ngơ?
Quan vừa xử tử, người đều thấy
Chúa đã phục sinh, họ chẳng ngờ
Thế lực tử thần run khiếp sợ…
Cúi đầu khuất phục, tự bây giờ
THINH KHÔNG


ALLELUIA- MỪNG CHÚA PHỤC SINH



Họ đã thấy một hang mồ mở trống

Và Chúa tôi đã thật sống lại rồi

Tử thần nay phủ phục dưới chân Người

Vinh quang Chúa uy uy linh rạng tỏ

Mới mới đó trải muôn vàn đau khổ

Con Chúa Trời đã chiến thắng quỷ ma

Uy danh Người cả vũ trụ tụng ca

Cho nhân thế được đời đời cứu chuộc

Cho nhân loại hưởng muôn muôn ơn phước

Được tẩy thanh mọi lỗi phạm gớm ghê

Được làm con đích thực  Đức Gia Vê

Hưởng ân sủng sống đời sau vinh phúc

Xin  Chúa  đốt lửa lòng con tín đức

Sống theo đàng  Thánh giá Cha xưa

Thói thế  gian quyết chí cải chừa

Để mai hậu trường sinh vĩnh phúc.

THINH KHÔNG

27-03-2016

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

PHÚT CUỐI TRÊN THẬP GIÁ


Ngàn muôn nỗi mãi hành đau thân xác

Chân tay này  như buốt xé từng phân

Mỗi đoạn xương căng kéo tợ dây đàn

Từng giọt máu nhuộm thân tàn lấm đỏ

Cố căng ngực , gồng hớp từng hơi thở

Mắt mờ nhòa, nghe mặn rát bờ môi

Ôi vô cùng nỗi lòng  Chúa của tôi::

“Con đã uống cạn vuông tròn chén đắng

Không than thở làm thân Chiên nín lặng

Đã hơi tàn, trên Thánh giá ngửa trông

Cõi hồn con cô vắng đến quặn lòng

Sao Cha vẫn thảng ngơ, không tiếng đáp

Mọi Thánh Ý giờ đây nên hoàn tất

Linh hồn con xin phó thác tay Cha

Mẹ yêu ơi! Xin giã biệt rời xa

Mọi khốn khó, muôn sự giờ kết thúc”

Vì nhân thế hơi cuối cùng cũng trút

Đá núi tan thương khóc Đấng Tối Cao

Tình thương Ngài cao cả biết nhường bao

Con tự hối  đã bao năm chai đá

Vạn lạy Chúa, xin ngàn lần đại xá

Xin máu đào Cha tắm sạch tội nhơ

Cho con đây  được hưởng mọi ơn nhờ

Và mãi sống trong tình yêu của Chúa.

.            THINH KHÔNG

.            03-04-2015

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

NỖI LÒNG CHIÊN CHÚA...


NỖI LÒNG CHIÊN CHÚA

Dưới ánh nguyệt Con Chúa Trời thổn thức
Những khổ hình  ghê sợ, nhức tâm can
Tội nhân gian khắp chốn cứ đầy tràn
Con phải gánh,  ôi xiết bao oằn gánh
Vâng khủng khiếp , Cha trao đầy chén đắng
Những đòn roi xé nát tấm thân này
Bao lời nguyền xỉ nhục nhuốc nhơ thay
Ôi câm lặng mặt chai mà hứng chịu
Trên Thánh Giá, đinh thâu  treo nặng trĩu…
Ôi cha ơi, sợ thấu tận linh hồn
Vâng giờ đây Con quá đỗi cô đơn
Nếu có thể, Cha ơi xin hãy cất
Lời van vụng, khi lòng vò tựa cắt
Chén đắng này , giá như thể thối lui?
 Nhưng ý Cha đã định trước muôn đời
Con chẳng dám, xin cam lòng lãnh nhận
Ôi phiền não,  giờ  tâm sầu vô hạn
Mà nhân gian  vẫn lạc thú cuồng say
Các môn đồ nồng giấc chẳng ai hay
Phút khổ nạn Con Chúa Trời đã điểm
Ôi nhân thế, Nào mấy ai thấu hiểu
Thấu nỗi lòng của Đấng Tối Cao…
Toát mồ hôi cùng rịn cả máu đào
Bởi lòng  dạ trơ chai của nhân thế
THINH KHÔNG
29-03-2018 (Thứ Năm Tuần Thánh)

THƯƠNG KHÓ PHÚ



Thương ôi, Con Chúa Trời :


Dưới bóng nguyệt cất tiếng nguyện cầu;

Nơi vườn Dầu dâng lời kinh khổ.

Nếu có thể chén đắng xin thôi;

Nhưng nguyện theo ý Cha trao phó .

Cực hình khổ nạn, Đã đến giờ trĩu trĩu thân này;

tội lỗi nhân gian, đây là lúc  oằn oằn gánh đó.

Hoang mang tận trí,   trái tim hồng  quặn thắt nhồi đau ;

Cô quạnh trong tâm, mồ hôi máu  đầm đìa tuôn đổ.

Dạ tan nát đâu kẻ hiểu thông;

Lòng não sầu, nào ai thấu tỏ.


Trống điểm sang canh :


Thủ tâm gian, đám hung quân bắt Chúa, xiết dây trói nghiệt oan ;

Làm chỉ điểm, kẻ bội phản bán Thầy, trao nụ hôn tráo trở.

Đám quân dữ  miệng hung hăng hò hét, tay vung  đấm hăm he;

Đoàn môn đồ người sợ hãi tháo lui, kẻ buông lời chối bỏ.


Chúng điệu Người  đến Thượng tế:


Điều  cáo vu, nơi công nghị thượng tế  tra vấn bất minh;

Lời rao giảng  , chốn thanh thiên Chúa tôi xưng tuyên ngay tỏ.

Mà Cai Pha trợn mắt,  phán áp lộng ngôn ;

Cùng Hê Rốt lắc đầu,  chê rằng điên dở .


Trước mặt  Phi La Tô :


Đấng Cứu Thế hứng vạn sự cáo gian;

Quan Toàn quyền  nghe muôn lời vu tố.

Thánh cực Thánh trong sạch minh bày;

Vua muôn Vua rõ ràng xưng tỏ.


Quan Tổng Trấn :


Rằng Ông ấy nào gian ác gì đâu   ;

Tuyên người này chẳng tội tình chi cả.

Nhưng ầm ĩ lời thét lác loạn điên;

Cùng vang rền tiếng hò la cuồng nộ .

Thượng tế đòi đóng đinh Con - Đức - Chúa, người nhân đức vô song;

 Chúng dân réo tha  bổng Ba - Ra - Ba, tên tử tù sừng sỏ.

Tâm hoang mang, vị Án quan chột dạ, người ngay lành oan nghiệt lãnh hình;

Lòng hoảng sợ, ngài Chánh thẩm rửa tay, phần trách nhiệm  nhát hèn rũ bỏ.

Đành giao Người công chính  cho  bọn ác tâm;

Mặc kệ đám cuồng hung xử Đấng Cứu Độ.


Thế là:


Đòn kẻ ác tới tấp, roi sắt tung ra;

Thân Chúa tôi nát tan, máu hồng túa đổ.

Đau đớn thay, bắt Người đội giả mão miện sắc gai;

Nhục nhã lắm, cho Chúa mặc như vương bào màu đỏ.

Nào lạy quỳ tụng Đế, mà lăng mạ nhạo cười  ;

Lại bái phục tâu vua, rồi giựt râu báng bổ.

Thảy ê chề câm lặng     đành cam ;

Bao nhơ nhuốc nín thinh nhận cả.

Khổ hình đà đau xé xác thân;

Thập giá lại nặng oằn vai cổ.

Nghiệt ngã gánh tội nhân gian;

Liêu xiêu bước đường núi Sọ.

Sức tàn kiệt, chân choạng bước nên nhiều lần Chiên Chúa té lăn  ;

Đường gập ghềnh, vai nặng mang khiến lắm bận Chúa tôi ngã đổ.

Lại roi vung thúc dậy, cùng quát tháo  gầm gừ;

Cùng chân đạp  hối đi, lại  hầm hè la ó.


Thương ôi:


Gặp Mẹ kia gan cào ruột xé, Con chẳng thể môi chào;

Thấy Con đấy thân nát lực tàn, Mẹ khôn cầm lệ đổ.

Trái tim Mẹ ngàn ngọn giáo dùi xuyên;

Tâm can Bà muôn mũi gai đâm trổ.


Dừng bước Đấng Chiên Lành nhắn nhủ:


Người Do Thái ơi hãy xét kỷ, mà sám hối tâm hồi;

Dân Sa Lem hỡi đừng vì Ta, mà  khóc than lệ nhỏ.


Trên đỉnh Gôn Gô Tha::


Thượng Tế dùng ngay thập giá, hiểm dạ xử Con Trời dã man   ;

Quan quân lột cả áo quần, dã tâm bêu Chúa tôi xấu hổ.

Hai tay Chúa ôi búa đóng đâm thâu;

Đôi chân Người cũng đinh  sâu xuyên trổ.

Treo thân xác quằn quại cùng hơi;

Kéo cốt xương giãn căng hết cỡ.;

Bởi tội nhân thế,  Thánh Thể nát tan;

Ôi Con Chúa Trời, Máu Thiêng tuôn đổ.

Cúi đầu  phó thác này Mẹ nhận con;

Ngước mắt thở than Sao Cha ruồng bỏ.

Xin thứ tha tội dân chúng hung gây;

Đà hoàn tất việc Chúa Cha trao phó.

Máu cạn thân tan, phó tay Cha Đấng Chí Thánh ly trần;

Sức tàn lực kiệt, giã  biệt mẹ Chúa Chiên Lành tắt thở.

Ôi thiên sầu địa thảm, trời thoắt chuyển tối tăm;

Kìa núi thiết non bi, đá tự bùng tan vỡ.

Tội nhân gian được chuộc,  toàn nhân loại tái sinh;

Cửa luyện hình mở ra, thánh Tổ Tông mừng rỡ.

Ôm Ái Tử,   Hiền mẫu não nùng khóc than;

Đỡ Thầy yêu, môn đồ vội vàng tháo gỡ.

Liệm vào tối ôi bao nỗi bi ai;

Táng trong hang thật muôn điều khốn khó.


Ôi chỉ vì chúng con  


Con Chúa Trời nhập thể giáng sinh;

Đấng Chiên Lành vào đời dạy dỗ.

Chuốc  ngàn nỗi ê chề;;

Nhận muôn vàn ác khổ.

Hiến mạng sống hòng chuộc tội nhân gian;

Lãnh khổ hình để ban ơn cứu độ.

Ôi kẻ thế sao vẫn vô tình;

Ôi nhân sinh sao còn chưa tỏ.


THINH KHÔNG

23-03-2016 (Thứ Tư Tuần Thánh)

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2018

14 ĐÀNG THÁNH GIÁ- ĐƯỜNG THI NGÂM KHÚC

(Đã được chỉnh sửa)



1.    PHILATO LUẬN ÁN CHÚA TÔI
Phi Lát quan kia xử Chúa tôi
Nhát hèn  trước tiếng hét dân đòi
Đóng đinh tên ấy Mau mau với
Treo xác người này gấp gấp thôi
Lên bệ rửa tay  xoa tội lỗi
Xuất lời ra lệnh cử đòn roi
Rồi đem xử tử theo lòng họ
Dẫu biết rằng đây thật Chúa Trời !
.                    THINH KHÔNG

2..      CHÚA GIÊ SU VÁC THÁNH GIÁ
Thập giá gỗ kia cực nặng nề
Chúng đày Người vác đến Can Vê
Lom khom  ngoẹo cổ gồng chân lết
Khập khiễng oằn vai nhấc bước lê
Máu huyết nhỏ ròng , cào dạ thắt
Mồ hôi đẫm ướt , xót lòng tê
Chỉ vì tội con mà Cha gánh
Tội lỗi nhân trần, thật gớm ghê!
.                 THINH KHÔNG


3.CHÚA NGÃ XUỐNG ĐẤT LẦN NHẤT
Kiệt sức Chúa tôi đã ngã nhào
Xác hình tiều tụy thật thương đau
Gối kia nát bét lòi xương trắng
Chỏ đấy tươm bươm rớm máu đào
Lính thú hung hăng la dậy gấp
Quân hằn bặm trợ hét  đi mau
Thương ôi, Con Chúa tàn hơi sức
Gượng nốt xong đường đến núi cao .
.                 THINH KHÔNG

4..       ĐỨC MẸ GẶP CON VÁC THÁNH GIÁ
Trên đường khổ giá trĩu u sầu
Đức Mẹ cùng con giáp mặt nhau
Con Chúa, than ôi người xử thế
Mẹ tôi, thương quá kẻ hành đau
Cõi lòng tan nát, dao đâm thấu
Cung dạ vò nhàu, giáo ngập sâu
Theo bước cùng Con lên núi Sọ
Bêm nhau chiều tím , tận cùng sầu!
.                 THINH KHÔNG


5..         ÔNG XI MONG VÁC ĐỠ THÁNH GIÁ
Thập giá nặng nề muốn rũ vai
Chúa đi lảo đảo, tận hơi rồi
Lính vời lữ khách đi bên lộn
Quân bắt  nông dân vác trợ Người
Kẻ ngoại  đồng hành còn phụ đỡ
Đoàn chiên tan tác chẳng tăm hơi
Thương thay tín hữu khi nguy biến
Yếu đuối , xin Cha giúp mạnh lời.
.                THINH KHÔNG


6..      BÀ VERONICA  TRAO KHĂN CHO CHÚA LỌT MẶT
Có bà can đảm đến bên Người
Đau xót trông Thầy đẫm máu rơi
Khăn trắng  đưa lên lau mặt Chúa
Lòng trinh dâng trải  hiến Con Trời
Dung nhan Chí Thánh lưu hình mãi
Máu huyết huyền siêu ấn vết hoài
Xin dạ con đây in  chạm rõ
Tình thương của Đấng chết vì tôi.
.                THINH KHÔNG

7..      CHÚA NGÃ XUỐNG ĐẤT LẦN HAI
Bao nhiêu sự khó mãi đeo dai
Chúa ngã trên đường chặng thứ hai
Thập giá rơi đè nằm sấp mặt
Thân mình té dập , vật lăn quay
Dân hung miệng hét la lôi thúc
Quân dữ chân giơ đạp hối hoài
Ơi hỡi thế nhân trông  Chúa cả
Giục lòng đấm ngực , chớ trơ chai !
.                THINH KHÔNG

8..        CHÚA AN ỦI CON THÀNH JERUSALEM
Khốn khổ đọa đày đến hết hơi
Dừng chân an ủi cất cao  lời
Đừng nên khóc lóc vì Chiên Chúa
Mà hãy hồi tâm bởi tội ngươi
Xin đoái thương tình dân  lỡ phạm
Cùng tha xóa lỗi  kẻ quay hồi
Mong Cha  an vấn xoa dòng lệ
Chớ để dân này phải cút côi !
.              THINH KHÔNG

9..      CHÚA NGÃ XUỐNG ĐẤT LẦN THỨ BA
Núi Sọ nơi kia đã  hiện dần
Chúa tôi lảo đảo lắm đôi chân
Vật mình té sấp  long xương cốt
Quỵ gối lăn kềnh quặn tấm thân
Chặng cuối đọa đày đầy  khổ nhục
Đường cùng kinh tợn ắp gian nan
Cho con lòng mến mà kiên vững
Kẻo ngã sa vào chước thế gian.
.                THINH KHÔNG                
10..      QUÂN DỮ LỘT ÁO CHÚA
Trước khi quân dữ đóng đinh Người
Lột áo quần luôn để hổ ngươi
Xé mảnh phân chia  ôi bẩn thỉu
Rút thăm giành giật thật bêu bôi
Quan quân hí hửng ầm vang hét
Tư tế mừng vui rổn rảng cười
Xin Chúa cho con lòng khiết tịnh
Mưu ma  chước quỷ mãi xa tôi.
.               THINH KHÔNG

11..      QUÂN DỮ ĐÓNG ĐINH CHÚA
Quân dữ xô Người ngã ngửa ra
Nằm trên thập giá chẳng kêu la
Tay này búa đóng, đinh xuyên thấu
Chân nọ  đinh đâm, búa nện bừa
Xương cốt giãn căng căng tột mức
Máu đào tuôn chảy chảy chan hòa
Xin treo nhục tính con lên giá
Để khỏi sai lầm phạm đến Cha.
.               THINH KHÔNG

12..      CHÚA SINH THÌ TRÊN THÁNH GIÁ
Khổ nạn đeo mang mãi chẳng dừng
Xác thân tan nát bởi tàn hung
Máu đào tuôn chảy dần giây cạn
Hơi thở thui tàn đến phút ngưng
Ngửa mặt kêu Cha  thầm tiếng cuối
Cúi đầu giã mẹ trút hơi cùng
Xin Cha hun đúc con lòng mến`
Biết phó dâng hồn phút cánh chung.
.            THINH KHÔNG

13..       THÁO ĐINH CHÚA
Ông Thánh Giu se xin phép quan
Gỡ đinh xác Chúa để đem quàn
Thi hài tháo xuống  ôi bi thiết
Cảnh tượng  bao trùm thật tóc tang
Ôm xác Con yêu thương lạnh giá
Bờn lòng Mẹ thảm  thiết kêu than
Xin cho con biết xa đường xấu
Như tháo đinh ra khỏi tội trần
.              THINH KHÔNG

14..      TÁNG XÁC CHÚA
Giu se hối hả cùng Gio An
Tắm rửa Thầy yêu đoạn liệm khâm
Cùng hợp sức hương   thơm  xác Chúa
Rồi đem mai táng kỹ mồ hang
Âm thầm tiến diễn  bao đau đớn
Thiếu thốn thi hành lắm khó khăn
Xin Giúp hồn con luôn cậy mến
Nên như hang đá  vững muôn đàng
.             THINH KHÔNG

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

NGUYỆN ƯỚC


NGUYỆN ƯỚC. 


Vực thẳm trầm luân khổ ngút ngàn 
Sao đành ngụp đắm bể tràn lan..? 
Gian trần cám dỗ nhiều giông tố 
Thế tục chia phiền ít bình an
Chân lý nơi Ngài luôn tỏa sáng 
Niềm tin ở Đấng vẫn tuôn tràn 
Con xin thác niệm vào tay Chúa 
Để được hồng ân chốn hưởng nhàn. 

Sáng.. 21/03/2018
Trần Minh Hùng. 


BÀI HỌA:


CHA HẰNG THƯƠNG XÓT


Trần gian cám dỗ bủa muôn ngàn
Tội lỗi theo nhau cứ mãi lan
Nhỏ hẹp lối mòn, hồn khổ luyện
Thênh thang đường rộng, xác …thanh nhàn
Giờ đau nhưng hậu  đầy ơn phúc
Nay sướng rồi mai khó phút an
Ai kẻ theo Ta mang thập giá…
Lòng Cha thương xót đổ no tràn…
THINH KHÔNG
21-03-2018

TỰ HỐI



Kẻ bội phản lẩn vùi trong đêm tối
Dùng nụ hôn dối gạt bán Thầy mình
Lạc linh hồn vào cám dỗ xu, trinh
Bởi hắn nghĩ Thầy mình đâu thể chết
Và Giu Đa đã giật mình kinh khiếp
Thấy Chúa Chiên chịu bắt bớ, tra đòn
Rồi bàng hoàng   sợ hãi mất luôn khôn
Tìm cái chết qua đoạn dây oan nghiệt
Phê Rô kia thề theo Thầy quyết liệt
Chốn pháp đình nối  tiếp gót theo chân
Người phụ nữ vừa gặng hỏi nắn gân
Liền chối biến phăng bay : Đây chả biết
Những ba lần, quân nha dịch tra riết
Thẩy đều rằng: Không, không phải là tôi
Hai tiếng gà te tẻ vẳng xa xôi
Lệ tuôn đổ, lòng quặn đau thống hối
Tay đấm ngực, Người môn đồ  vấn tội
Kẻ yếu lòng xin đại xá, Chúa ơi
Tôi đê hèn trọng lỗi chối Chúa Trời
Dạ tín, cậy, cậy lòng thương xót Chúa
Chục kẻ khác cũng nhát hèn chạy túa
Mặc Thầy yêu, để quân dữ trói tay
Ôi môn đồ , ngoảnh lại hỏi còn ai
Lâm nguy biến mới hay vàng, rõ đá
Con suy gẫm, ngước nhìn lên Thánh Giá
Xét mình con cũng đã biết bao phen
Đắm sự đời,  say sự thế nên quên
Quên cả Chúa, lao theo đường tội lỗi
Chẳng hề khác một Giu Đa phản bội
Như đóng đinh, như đâm thấu tim Người
Như hành hình, như sỉ nhục Chúa tôi
Biết bao tội, có thể  nào dung thứ
Nhưng Lậy Chúa, con biết tình thương Chúa
Luôn bao la, luôn rộng tựa hải hà
Xin tai con luôn được lắng tiếng gà
Học Thánh Cả Phê Rô mà tự hối
Ngẫm Lời Chúa nguyện dốc lòng lánh tội
Để cùng Người hưởng ơn phúc tái sinh
Làm con Chúa trọn vẹn cả tâm tình
Trung với Chúa tới ngày Người phán gọi!
.            THINH KHÔNG
.            30-03-2015

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

37_ĐỒNG TIỀN BÀ GÓA (Phúc Âm Thánh Marco)


37_ ĐỒNG TIỀN BÀ GÓA  (Mc 12, 41-44)


Kìa hòm công đức mở ra thu
Chúa lặng trông xem kỹ chẳng từ
Nhiều kẻ đại gia  đưa đống bạc
Một bà góa bụa  góp  hai xu
Bà này cúng tất gì mình có
Kẻ khác bòn ra chút họ dư
Góa phụ đã dâng nhiều bậc nhất 
Chúa tuyên công lớn sẽ đền bù!
THINH KHÔNG


BÀI HỌA: 


37_ ĐỒNG TIỀN DÂNG CÚNG


Tiền bỏ vào hòm công đức thu
Nhìn xem thiên hạ cúng từ từ
Nhà giầu mặt vác đưa nhiều bạc
Góa bụa lưng khòm góp ít xu
Bởi lẽ trọng sang nào có thiếu
Do vì khốn khó lấy đâu dư
Hỏi ai được phúc nơi Thiên Chúa?
Chắc chắn bà kia được đắp bù
Bùi Nghiệp

Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

VĂN TẾ TIỂU TƯỜNG ĐỨC GIÁM MỤC GIUSE VŨ DUY THỐNG


VĂN TẾ TIỂU TƯỜNG
Giỗ giáp năm Cố Giám Mục Giu-se Vũ Duy Thống,
-Lịch Phụng vụ (Lễ Tro năm A: 01.3.2017- Lễ Tro năm B:14.2.2018)
-Lịch Dương( 01.3.2017 – 01-3-2018)

Vẫn nhớ hình hài;
Chưa phai dáng bóng.
Về Thiên quốc trường tồn;
Giã thế gian huyễn mộng.

Mười hai tháng quang âm đã điểm, người ra đi thanh thản chốn trời cao;
Một năm nguyên thấm thoát vừa tròn, kẻ ở lại nhớ nhung nơi đất mỏng.
Niệm tưởng vị chủ chăn;
Hoài thương ngài Duy Thống.

Nhớ xưa:
Nét mặt vui tươi;
Tâm hồn hào phóng.
Đời đơn sơ dẫu tước lộc danh vang;
Sống giản tiện dù vinh hoa phẩm trọng.

Thông vi vu hát với đồi cao;
Cá vẫy lượn hoà cùng biển rộng.
Bởi thánh ý kêu vời liên lỷ, hằng chuyên chăm nghề ngư phủ quăng chài;
Vì tình yêu thúc bách cấp thời, cứ mẫn cán nghiệp nông phu vãi giống.

Quyết dặn lòng dấn bước xông pha, phòng ngừa nanh lũ sói, người cha chung ra sức ngăn đường;
Bền nhủ trí ra tay bảo vệ, kiểm soát bước đàn chiên, vị mục tử hết lòng trấn cổng.
Uốn nắn ai lỡ bước sai lầm;
Sửa sang kẻ sa chân lạc hỏng.

Dắt vào suối biếc trong lành;
Dìu đến đồng xanh mượt mọng.
Uống hả hê nguồn nước mát no lòng;
Ăn thoả thích trảng cỏ non mát họng.

Dạy đi đường công chính, với văn phong  xúc tích chảy trôi;
Khuyên dẫn lối thẳng ngay, bằng nhạc khúc du dương trầm bổng.
Nắn tinh hoa từng ngôn ngữ, bút văn nhân toả khắp ngàn khơi;
Rung diễm tuyệt chuỗi thanh âm, môi nghệ sĩ hoà cùng gió lộng.

Ngàn cặp mắt rưng rưng;
Vạn con tim xúc động.
Khéo căn cơ quán xuyến, thỏi kim ngân Chúa gởi nào hư;
Tài vững chãi điều hành, viên bích ngọc Trời trao chẳng hỏng.

Nhận phần mình nhiều chua chát ngậm ngùi;
Cho thiên hạ những ngọt bùi lắng đọng.
Lấy bao dung tha thứ tiếng dèm pha;
Dùng quảng đại chấp chi lời lệch khống.

Thương thay:
Tầm suy giới hạn, trí  phàm nhân nào thấu sự huyền cơ;
Sức nghĩ khôn cùng, tâm thế tục chẳng hay điều cao rộng.
Suy nghiệm kìa trần thế phù vân;
Gẫm cảm rõ kiếp người bọt sóng.

Đáp dạ Trời cao;
Xin vâng Chúa trọng.
Chia tay đột ngột, xác tục trả đất hoại hư;
Dứt bước vội vàng, hồn thiêng về quê hằng sống. 

Bẻ quăng ngòi bút sắt, còn ai mơ tô nắn thi văn
Giựt đứt sợi dây đàn, hết kẻ mộng vuốt rung xự cống
Văn tinh ngơ ngác lìa chào;
Khuê đẩu bần thần tiễn tống.

Cha trên vời lại, ban công lao quản lý tín trung;
Chúa cả triệu về, thưởng xứng đáng gia nhân lương đống.
Nhiều đàn chiên thổn thức sầu thương;
Các giáo phận bàng hoàng bi thống.

Chốn huy hoàng vĩnh cửu, xin phù trì tín hữu quây quần;
Nơi ánh sáng đời đời, khấn trợ giúp đàn chiên lạc lõng.
Hương trầm bay gởi trí nồng nàn;
Nến trắng thắp trao lòng cháy bỏng.

Tấc dạ bồi hồi!
Con tim ngưỡng vọng!!!

Bóng Tà Dương - Bùi Nghiệp

Thứ Hai, 12 tháng 2, 2018

TÂM TÌNH ĐẦU XUÂN



Trời đất tưng bừng đón Chúa Xuân
Tình yêu mật ngọt đến vô ngần
Cha ban tuổi mới  tươi nhân loại
Chúa tặng ngày xuân  thắm thế gian
Chẳng đủ lời dâng mà chúc tụng
Cũng không lễ kính  để tri ân
Xin Ngài thánh hóa con  nên vẹn
Như chút tâm tình mọn hiến dâng .
.                   THINH KHÔNG

Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

36_LÊN ÁN KINH SƯ (Phúc Âm Thánh Marco)

36_ LÊN ÁN KINH SƯ  (Mc 12, 38-40)


Biệt phái, kinh sư bọn giả hình
Xênh xang áo thụng vẻ ngang nghinh
Dành ngồi chỗ nhất nơi bàn tiệc
Chiếm đứng hàng đầu  chốn nguyện kinh
Nuốt  của cô thê gom nặng túi
Kéo dài giờ nguyện để khoe mình
Sau này  lãnh tội vô cùng nặng
Quan án ra tay chẳng nể tình!
THINH KHÔNG


BÀI HỌA:


36_ ÁN PHẠT BỌN GIẢ H ÌNH


Nội tâm chẳng có chỉ khoe hình
Ra vẻ bề ngoài thích rước nghinh
Bệ vệ hô hào mồm kháo luật
Giả vờ nguyện ngắm miệng nhai kinh
Tiền xu vét  nhẵn rương bà góa
Vàng bạc đầy um tủ chính mình
Án phạt mai này thêm khắc nghiệt
Leo cao ngã nặng hết dung tình

      Bùi Nghiệp

Chủ Nhật, 24 tháng 12, 2017

THIÊN NGA THOÁT NẠN -Louis Hoài Việt_Nguyễn Vĩnh Tường


THIÊN NGA THOÁT NẠN

 

Bão gây ngỗng lạc đường bay

Thiện tâm muốn cứu, khôn hay ý người!

 

            Sửa soạn đi dự Thánh Lễ nửa đêm kỷ niệm mừng Chúa giáng sinh, Hoàng vừa trang điểm vừa cất tiếng nhè nhẹ ca: "Hát khen mừng Chúa giáng sinh ra đời, giáng sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa."

- Hừ, thật khôi hài! Chúa mà lại chịu sinh ra làm người rồi lại nằm trong máng lừa, chuyện giả tưởng, lố lăng! Việt, chồng Hoàng cất tiếng chen vào.

- Hoàng thụng mặt, mất hứng liền nói, Thì anh cứ theo em và các con đi lễ, nghe Phúc Âm và lắng nghe Cha giảng cùng học hỏi Tin Mừng thì anh sẽ rõ lý do sao lại có chuyện huyền diệu như thế. Không hiểu rõ nguồn gốc mầu nhiệm về cứu thế thì chớ nên vội vàng phê bình một cách lộng ngôn, để khi hiểu rõ lại phải ăn năn hối hận sự mù quáng của mình . . !

Việt và Hoàng cùng làm chung trong một sở nên quen biết nhau, rồi thương yêu nhau muốn đi đến hôn nhân, nhưng vì khác biệt tôn giáo. Mẹ Việt bảo thủ, ngăn cản không cho Việt lấy Hoàng vì Hoàng muốn Việt trở lại cùng tôn giáo là Thiên Chúa Giáo để việc dạy dỗ con được dễ dàng hơn, bà bà phản đối, muốn đạo ai người ấy giữ. Vì vậy, Việt cố năn nỉ Hoàng:

- Anh còn bà mẹ già, anh đã cố gắng thuyết phục mẹ anh cho phép anh theo đạo Thiên Chúa Giáo nhưng mẹ anh đã cự tuyệt. Bà bằng lòng cho chúng ta lấy nhau với điều kiện đạo ai người đó giữ. Anh đề nghị; em xin phép Mẹ em cho anh đến trình bày hoàn cảnh và năn nỉ mẹ em, xin người tạm chấp nhận điều kiện đó. Anh đồng quan niệm với em là cha mẹ cùng chung một tín ngưỡng thì dễ dàng trong việc giáo dục con cái. Anh long trọng hứa với Mẹ em và em ngay khi Mẹ anh qua đời anh sẽ xin trở lại đạo liền.



Về phần Mẹ Hoàng, vì thương con nên bà thuận cho con mình lấy người khác tôn giáo. Tin tưởng rất mạnh vào sự cầu nguyện và đường lối sống đạo của bà và cách cư xử khôn khéo của con gái, bà hy vọng sẽ hướng dẫn được một linh hồn tìm về với Chúa. Thế là Việt và Hoàng đã thành hôn với nhau theo nghi thức công giáo. Việt đã hứa và ký kết chấp thuận cho các con sinh ra được theo đạo Công Giáo.

Chẳng bao lâu mẹ qua đời, để tỏ ra là người chính ngôn quân tử giữ lời hứa với vợ, Việt đã xin gia nhập vào đạo Công Giáo. Nhưng theo đạo là để làm vừa lòng vợ mà thôi. Việt rất lơ là việc tìm hiểu them giáo lý, Việt chẳng muốn cho ai biết sự cảm nghĩ về tôn giáo và để ý đến ý nghĩa các ngày lễ, kể cả những ngày đại lễ như lễ Giáng Sinh. Tuy nhiên, Việt vẫn để cho vợ được tự do tin tưởng hành đạo và dậy dỗ các con theo đức tin Công Giáo.

Đã hai mươi năm, kể từ ngày thực sự làm quen với nhau nhờ đêm Giáng Sinh, Hoàng muốn nhắc lại chuỗi ngày thơ mộng ấy nên đã cầu nguyện cho chồng cùng đi dự Thánh Lễ đêm Giáng Sinh và tìm hiểu được tình yêu cao cả của Thiên Chúa Cha ban tặng cho nhân loại một "món quà" vô giá là đứa "CON" duy nhất của mình "Hài Đồng Giêsu". Nhưng khi thấy chồng phê bình về ý nghĩa lời hát của mình, làm Hoàng thất vọng và buồn bã.

            Hoàng thường ngâm nga bài thơ mà Việt đã sáng tác tặng Hoàng để nhắc lại cái buổi ban đầu âu yếm ấy:

Chiều hôm ấy gặp Em mừng Sinh Nhật

Chúa giáng trần cứu chuộc chúng nhân sanh

Bước Em đi như cuốn cả hồn anh

Áo dài tím gió trong lành phất phới.

 

Tung bay tựa như bàn tay em với

Mau lên nào kẻo trễ lễ anh ơi!

Hồn lâng lâng anh hớn hở nhìn trời

Cầu lạy Chúa cho người con mới gặp

Hồn rung cảm đôi tim chung nhịp đập

Đêm diệu huyền hợp tấu nhạc uy linh

Đón hồng ân mầu nhiệp Chúa kết tinh

Hai nên một trong tình yêu Thánh thể!

 

Tuy nhiên Hoàng tin tưởng vào lời cầu nguyện, một ngày nào đó Chúa sẽ đánh động lương tâm Việt để tìm ra chân lý. Vì vậy Hoàng cố tìm cách nhắc lại những kỷ niệm đêm Giáng Sinh khi hai người mới gặp nhau để khuyến khích Việt cùng gia đình đi dự Lễ. Nhưng Việt đã từ chối và nói:

- Chuyện vô lý! Tại sao Thiên Chúa lại phải tự hạ mình xuống trần gian làm người? Thật lố lăng, khôi hài..! Nếu quả thật Ngài muốn chỉ cần phán một lời là xong đâu cần phải khổ sở như vậy! Hoàng không muốn bàn cãi và giải thích cho việt, để có thể gây nên sự bất hòa vào ngày đại lễ nên Hoàng và hai con đành thất vọng, ra đi dự Lễ bỏ Việt ở nhà một mình.

Khoảng nửa giờ sau, Việt đang ngồi nhấm nháp ly rượu vang đỏ bên cạnh lò sưởi và xem những trận đô vật trên màn ảnh TV. Không để ý bên ngoài, thời tiết đã thình lình thay đổi, gió càng ngày càng mạnh và trận bão tuyết đang tuôn rơi. Nghe tiếng gió gào, Việt liếc nhìn qua cửa kính chỉ thấy trắng xóa, Việt rót thêm rượu, nhắp một hớp cho nóng bụng và tiếp tục tỉnh bơ xem TV trước lò sưởi ấm áp không cần để ý bên ngoài.

            Thình lình nghe một tiếng động mạnh dường như vật gì rớt đập vào cửa sổ. rồi tiếp theo một tiếng khác nữa, Việt đứng dậy nhìn ra cửa sổ nhưng chỉ có thể thấy xa được khoảng vài bước. Một lát sau tiếng gió đã lặng, tuyết bắt đầu bớt rơi, Việt liền lò mò mạo hiểm ra xem vật gì đã rơi đập vào cửa sổ nhà anh.

Việt giật mình nhìn thấy một đàn thiên nga đang co ro dồn vào với nhau một đống trong thửa vườn bên hông nhà. Dường như chúng đang trên đường di cư về miền Nam để tránh cái lạnh mùa đông ở miền Bắc nhưng chẳng may gặp cơn bão tuyết quá sớm làm lạc đường bay bị thổi bạt xuống khu vườn trống của Việt, không thức ăn, không nơi ẩn náu. Chúng chỉ vỗ cánh, xô nhau mò mẫm bay vòng quanh khu vườn như trong vô vọng..! Việt nghĩ đến tiếng động nghe thấy lúc ở trong nhà, có lẽ đã do một cặp nào đó bị gió thổi mạnh đập vào cửa sổ gây ra.

Cảm thấy thương hại và muốn giúp đỡ chúng, Việt nghĩ ngay đến chuồng ngựa hiện giờ đang trống có thể tạm là nơi đủ ấm áp và an toàn cho chúng nghỉ qua đêm chờ trận bão tuyết tan. Nghĩ vậy, Việt vào mở hết cửa chuồng ngựa rồi đứng xem và chờ đợi, hy vọng rằng đàn thiên nga dại kia nhìn thấy cửa chuồng ngựa mở và trống sẽ lần vào để tránh lạnh. Nhưng đàn thiên nga dại chỉ nhè nhẹ vỗ cánh như run rẩy trong vô vọng và chẳng để ý đến hành động của Việt mở chuồng ngựa. Chúng cũng chẳng thể nhận thức ra việc ấy có nghĩa gì với chúng! Việt vỗ tay ra hiệu cho chúng chú ý nhưng tiếng động làm chúng sợ hãi thêm lại càng di chuyển xa hơn nữa.

            Việt vào nhà lấy một ít bánh mì bẻ nhỏ ra và rắc làm thành một đường nhỏ dẫn đến chuồng ngựa, nhưng đàn thiên nga dại cũng chẳng hiểu gì. Việt cảm thấy chán nản. Anh liền đi vòng ra phía sau và lùa chúng về phía chuồng ngựa. Hành động này làm cho chúng càng sợ sệt hơn và chạy lung tung khắp ngả, ngoại trừ phía chuồng ngựa không một con đến. Việt đã thất vọng không thể làm cho chúng chạy về hướng chuồng ngựa theo ý mình chỉ dẫn để vào ẩn náu trong đó được an toàn và ấm áp hơn. Việt than thở, Tại sao chúng lại không theo tôi? Chúng có nhận biết không, chỉ nơi đây mới có thể cho chúng tránh qua cơn bão tuyết một cách an toàn!? Chúng mày thật ngu, vô ơn chẳng hiểu gì lòng hảo tâm của tao!

Việt suy nghĩ trong giây lát và nhận ra rằng chúng là loài vật không thể nào hiểu theo ý người. Việt lớn tiếng Than: "Chỉ có thể được nếu ta là con thiên nga, mới có thể cứu được chúng!"  Thế rồi nẩy ra ý, Việt vào trong chuồng ngựa bắt một con thiên nga của Việt đang nuôi, ẵm trong tay đi vòng ra phía sau đàn thiên nga dại quay một vòng để cả đàn nhìn thấy rồi thả ra. Con thiên nga của Việt nuôi bay vượt qua đàn thiên nga dại hướng thẳng vào chuồng ngựa. Liền tiếp theo ngay sau đó đàn thiên nga dại bắt chước nhau từng con một nối đuôi bay theo vào trong chuồng ngựa không sót một con.

            Sững sờ và thinh lặng trong giây phút lắng nghe tiếng vọng âm thanh của Việt vừa mới thốt ra cách đó trong mấy phút: "Chỉ có thể được nếu ta là con thiên nga, mới có thể cứu được chúng!" đang quay lại trong óc Việt. Rồi Việt liên tưởng đến câu mà Việt đã nói với vợ trước đó: "Tại sao Thiên Chúa lại phải tự hạ mình xuống trần gian làm người? Thật là lố lăng, khôi hài..!" Nghĩ đến đây, Việt đã thức tỉnh, và hiểu được ý nghĩ thật là sâu xa chí lý. Đó là điều Thiên Chúa đã thực hiện. Chúng ta là những con thiên nga dại, thất lạc, mù quáng, khờ khạo, ngu đần. Thiên Chúa đã sai Con Một của Ngài làm Người như chúng ta để Người có thể dẫn đường và cứu chúng ta "Khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người đàn bà, và sống dưới Lề Luật để chuộc những ai sống dưới lề luật, hầu chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử" (Gl 4,4-5). Chúng ta được cứu rỗi khỏi phải chết đời đời.

Việt đã nhận thức ra được đó là ý nghĩa của NGÀY GIÁNG SINH.  Khi trận bão tuyết tan, tâm hồn Việt chìm trong thinh lặng suy tư thiên ý thật là huyền diệu, giờ đây Việt mới đả thông và hiểu thấu được ý nghĩa của GIÁNG SINH là tại sao Chúa Giêsu đã vâng lời tự hạ mình làm người xuống thế gian. Ngài đã mặc lấy xác loài người để dẫn đường cho đồng loại là con người vào chốn an toàn vĩnh cửu. Bao nhiêu năm nghi ngờ và bất tín đã biến đi theo trận bão. Qùy ngay trên bãi tuyết, hai dòng nước mắt đã tuôn trào trên má, lần đầu tiên Việt thực tâm cầu nguyện:

- Lạy Chúa!  Cúi xin Chúa hãy thứ tha cho con, bao nhiêu năm nay con đã lộng ngôn, bất tín, vì kiêu ngạo, chỉ lẽo đẽu đeo chữ TÔI, đâu biết rằng khi thêm huyền ngang, sắc dọc, nặng tròn, khiến mịt mù, mắt không thấy rõ nên thân bằng xa lánh, xã hội ruồng bỏ, Thiên Chúa đau buốn!

- Lạy Chúa, trận bão đã thức tỉnh con, giờ đây con đã hiểu thấu việc Chúa đã xuống thế mặc xác loài người để cứu chúng con thoát khỏi trận bão... đời đời!

 

Lạy Chúa giờ đây con đã thông hiểu:

Đấng Cứu Thế không phải là vị vua oai phong từ trời ngự xuống trên đám mây. Nhưng chỉ là một hài nhi bé nhỏ sơ sinh xuất hiện giữa loài người như một mầm cây bé bỏng. như thân phận chúng con, cùng ở với chúng con! Đấng Cứu Thế không phải là vị vua sang trọng ngự trong cung điện nguy nga. Nhưng chỉ là anh thợ mộc nghèo hèn sống trong một làng quê hẻo lánh, "Từ Na-da-rét, làm sao có cái gì hay được?"(Ga 1,46), lời Na-tha-na-en nói khi Phi-líp-phê giới thiệu Đức Giê-su.

Đấng Cứu Thế không phải là vị quan tòa oai nghiêm hét ra lửa, thở ra khói. Nhưng chỉ là một lương y hiền từ đến chữa lành những vết thương, an ủi những ưu sầu, nâng đỡ người yếu đuối, tha thứ kẻ tội lỗi ngay tại những làng quê hẻo lánh.

Đấng Cứu Thế không đến trong vinh quang huy hoàng, trong chiến thắng rực rỡ. Nhưng chỉ âm thầm và tình nghĩa như một người bạn thân thiết, để mọi người không phân biệt giầu nghèo, sang trọng đều có thể nhận ra Người cũng cùng hình dáng như mình để bay theo Người vào nơi an bình.

Đấng Cứu Thế không đến trong hàng ngũ những người quý phái có địa vị cao trọng trong xã hội. Nhưng lui tới với những người bé nhỏ nghèo hèn, những thành phần bị gạt ra bên lề xã hội.

Mùa vọng là mùa mong chờ Chúa đến. Chúa không đến trong một biến cố kinh thiên động địa. Chúa không có những pha biểu diễn ngoạn mục. Chúa không đến trong những thành công rực rỡ. Chúa không đến trong uy tín hay quyền lực. Chúa sẽ chỉ đến rất âm thầm, bé nhỏ nhưng đầm ấm tình người. Chúa sẽ đến trong một bàn tay kín đáo nâng đỡ. Chúa sẽ đến trong một nụ cười khích lệ. Chúa sẽ đến trong một cái bắt tay thân ái. Chúa đến chỉ thoáng qua. Nơi nào có dấu hiệu của tình thương, nơi đó đang vẽ ra khuôn mặt của Thiên Chúa.” (một phần tổng hớp trong R. Veritas.)

        Con xin ca ngợi và tôn vinh Chúa:

Đa tạ Chúa vì yêu thương, Người giáng thế

Xác hồn này là nguyên thể Chúa ban

Biến thành thơ ca tụng trước thiên nhan

Nơi chính điện thiên đàng không giờ dứt !

     

Louis Hoài Việt – Nguyễn Vĩnh Tường