Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2024

THƯƠNG KHÓ PHÚ

THƯƠNG KHÓ PHÚ

Thương ôi, Con Chúa Trời :

Dưới bóng nguyệt cất tiếng nguyện cầu;
Nơi vườn Dầu dâng lời kinh khổ.
Nếu có thể chén đắng xin thôi;
Nhưng nguyện theo ý Cha trao phó .
Cực hình khổ nạn, Đã đến giờ trĩu trĩu thân này;
tội lỗi nhân gian, đây là lúc  oằn oằn gánh đó. 
Hoang mang tận trí,   trái tim hồng  quặn thắt nhồi đau ;
Cô quạnh trong tâm, mồ hôi máu  đầm đìa tuôn đổ.
Dạ tan nát đâu kẻ hiểu thông;
Lòng não sầu, nào ai thấu tỏ.

Trống điểm sang canh :

Thủ tâm gian, đám hung quân bắt Chúa, xiết dây trói nghiệt oan ;
Làm chỉ điểm, kẻ bội phản bán Thầy, trao nụ hôn tráo trở.
Đám quân dữ  miệng hung hăng hò hét, tay vung  đấm hăm he;
Đoàn môn đồ người sợ hãi tháo lui, kẻ buông lời chối bỏ.

Chúng điệu Người  đến Thượng tế:

Điều  cáo vu, nơi công nghị thượng tế  tra vấn bất minh;
Lời rao giảng  , chốn thanh thiên Chúa tôi xưng tuyên ngay tỏ.
Mà Cai Pha trợn mắt,  phán áp lộng ngôn ;
Cùng Hê Rốt lắc đầu,  chê rằng điên dở .

Trước mặt  Phi La Tô :

Đấng Cứu Thế hứng vạn sự cáo gian;
Quan Toàn quyền  nghe muôn lời vu tố.
Thánh cực Thánh trong sạch minh bày;
Vua muôn Vua rõ ràng xưng tỏ.

Quan Tổng Trấn :

Rằng Ông ấy nào gian ác gì đâu   ;
Tuyên người này chẳng tội tình chi cả.
Nhưng ầm ĩ lời thét lác loạn điên;
Cùng vang rền tiếng hò la cuồng nộ .
Thượng tế đòi đóng đinh Con - Đức - Chúa, người nhân đức vô song;
 Chúng dân réo tha  bổng Ba - Ra - Ba, tên tử tù sừng sỏ.
Tâm hoang mang, vị Án quan chột dạ, người ngay lành oan nghiệt lãnh hình;
Lòng hoảng sợ, ngài Chánh thẩm rửa tay, phần trách nhiệm  nhát hèn rũ bỏ.
Đành giao Người công chính  cho  bọn ác tâm;
Mặc kệ đám cuồng hung xử Đấng Cứu Độ.

Thế là:

Đòn kẻ ác tới tấp, roi sắt tung ra;
Thân Chúa tôi nát tan, máu hồng túa đổ.
Đau đớn thay, bắt Người đội giả mão miện sắc gai;
Nhục nhã lắm, cho Chúa mặc như vương bào màu đỏ.
Nào lạy quỳ tụng Đế, mà lăng mạ nhạo cười  ;
Lại bái phục tâu vua, rồi giựt râu báng bổ.
Thảy ê chề câm lặng     đành cam ;
Bao nhơ nhuốc nín thinh nhận cả.
Khổ hình đà đau xé xác thân;
Thập giá lại nặng oằn vai cổ.
Nghiệt ngã gánh tội nhân gian;
Liêu xiêu bước đường núi Sọ.
Sức tàn kiệt, chân choạng bước nên nhiều lần Chiên Chúa té lăn  ;
Đường gập ghềnh, vai nặng mang khiến lắm bận Chúa tôi ngã đổ.
Lại roi vung thúc dậy, cùng quát tháo  gầm gừ;
Cùng chân đạp  hối đi, lại  hầm hè la ó.

Thương ôi:

Gặp Mẹ kia gan cào ruột xé, Con chẳng thể môi chào;
Thấy Con đấy thân nát lực tàn, Mẹ khôn cầm lệ đổ.
Trái tim Mẹ ngàn ngọn giáo dùi xuyên;
Tâm can Bà muôn mũi gai đâm trổ.

Dừng bước Đấng Chiên Lành nhắn nhủ:

Người Do Thái ơi hãy xét kỷ, mà sám hối tâm hồi;
Dân Sa Lem hỡi đừng vì Ta, mà  khóc than lệ nhỏ.

Trên đỉnh Gôn Gô Tha::

Thượng Tế dùng ngay thập giá, hiểm dạ xử Con Trời dã man   ;
Quan quân lột cả áo quần, dã tâm bêu Chúa tôi xấu hổ.
Hai tay Chúa ôi búa đóng đâm thâu;
Đôi chân Người cũng đinh  sâu xuyên trổ.
Treo thân xác quằn quại cùng hơi;
Kéo cốt xương giãn căng hết cỡ.; 
Bởi tội nhân thế,  Thánh Thể nát tan;
Ôi Con Chúa Trời, Máu Thiêng tuôn đổ.
Cúi đầu  phó thác này Mẹ nhận con;
Ngước mắt thở than Sao Cha ruồng bỏ.
Xin thứ tha tội dân chúng hung gây;
Đà hoàn tất việc Chúa Cha trao phó.
Máu cạn thân tan, phó tay Cha Đấng Chí Thánh ly trần;
Sức tàn lực kiệt, giã  biệt mẹ Chúa Chiên Lành tắt thở.
Ôi thiên sầu địa thảm, trời thoắt chuyển tối tăm;
Kìa núi thiết non bi, đá tự bùng tan vỡ.
Tội nhân gian được chuộc,  toàn nhân loại tái sinh;
Cửa luyện hình mở ra, thánh Tổ Tông mừng rỡ.
Ôm Ái Tử,   Hiền mẫu não nùng khóc than;
Đỡ Thầy yêu, môn đồ vội vàng tháo gỡ.
Liệm vào tối ôi bao nỗi bi ai;
Táng trong hang thật muôn điều khốn khó.

Ôi chỉ vì chúng con  mà

Con Chúa Trời nhập thể giáng sinh;
Đấng Chiên Lành vào đời dạy dỗ.
Chuốc  ngàn nỗi ê chề;;
Nhận muôn vàn ác khổ.
Hiến mạng sống hòng chuộc tội nhân gian;
Lãnh khổ hình để ban ơn cứu độ.
Ôi kẻ thế sao vẫn vô tình; 
Ôi nhân sinh sao còn chưa tỏ.

THINH KHÔNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét