Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2021

VĂN TẾ THI HỮU BÓNG TÀ DƯƠNG

VĂN TẾ THI HỮU BÓNG TÀ DƯƠNG

(Nhân ngày Tất Khốc – 49 ngày)

 

Man mác khôn nguôi;

Bàng hoàng khôn xiết.

Dẫu biết tuổi BÓNG TÀ;

Nhưng sao anh BÙI NGHIỆP…

Lại đột ngột sinh tử phân ly;

Nỡ vội vàng âm dương cách biệt.

Hồn anh nhẹ tiêu dao;

Lòng tôi buồn da diết…

 

Nhớ linh xưa:

Đất văn chương Nam Định – Tân Mão niên, khai lòng mẹ nhập thế, lời khóc định minh;

Thành quần hội Gia Định- Canh Tý kỷ, vâng tiếng Chúa quy thiên, môi cười mãn nguyện.

Lúc nước chia, rời bỏ Thành Nam đời lưu lạc, còn ẵm ngửa đành cam phận di dân;

Ngày quốc hận, định cư sông Cửu chí làm trai, quyết tu học mong nối hàng anh kiệt.

Thời xã tắc điêu linh, đã tình nguyện bảo quốc, rèn tay súng tỏ chí nam nhi;

Thuở sơn hà khói lửa, tròn trách nhiệm vệ dân, xếp bút nghiên theo đời binh nghiệp.

 

Rõ bậc tài hoa:

Món thi họa tinh thông;

Thú cầm kỳ điêu luyện.

Bức truyền thần thả bút, người trong tranh sinh động thần hồn;

Hình phong cảnh phối màu, địa lồng thiên diễm huyền phong nguyệt.

Gậy nhạc trưởng, năm mười ngón điều khiển huyền siêu;

Khúc phối âm, ba bốn bè hòa ngân trác tuyệt.

Phú thi cười muôn sự, mỗi tiết âm bày nỗi bể dâu;

Văn tế điếu bao người, từng câu chữ khơi dòng lệ huyết.

 

Thế mà:

Gặp khi nước mất, nòng nọc đứt đuôi;

Phải cảnh nhà tan, dưa đen lộn kiếp. (*)

Sở học vứt đi;

Tài năng quăng hết.

Nhờ cuộc thi thơ đạo, duyên hữu duyên ta nên cánh chim bằng;

Bởi ý thích tầm chương, diện đối diện ta thành đôi bạn thiết.

Không mầm gốc rễ, mà số phần nhiều sự hai kẻ giống in;

Chẳng cuống dây dưa, sao sở thích lắm điều đôi đằng y hệt.

Kẻ một thuở rúc sơn lâm, thồ cây đốn củi, đà ngỡ kiếp chôn trong cảnh khốn cùng;

Người cũng thời luồn cùng cốc, đào trầm đốt than, những tưởng đời vùi giữa vòng oan nghiệt.

Anh xích lô – ba gác, từng nước mắt trào sôi;

Tôi cuốc xẻng – xà beng, cũng mồ hôi vắt kiệt.

Huynh kiếm cơm áo bằng nghiệp phó đèn;

Đệ tìm ngô cháo chính nghề thợ điện.

Trước tuổi thằng đã tóc hoa;

Chưa già đứa đà râu biếc.

Người giỏi phú, nỗi suy tư náu áng văn chương;

Kẻ ham thơ, bầu tâm sự gửi hồn hàn mặc.

Chẳng dám sánh tợ rồng hội mây;

Mà sao thể như tôm gặp tép?

Luận thi phú thỏa lòng như thể uống sương mai;

Bàn văn chương ngọt lưỡi còn hơn say rượu nếp.

Thả làn khói, bao tâm sự tràn trải bài văn;

Cạn ly cay, những nỗi niềm in sâu đáy mắt.

 

Rồi một ngày:

Bài “VĂN TẾ MỖ”, tay trao tay mắt nháy đuôi mày;  

Khúc “ai điếu mình”, anh gửi tôi môi cười nhếch mép. (1)

Phải chăng tự giễu, khi sức còn khỏe như vâm;

Rõ thật tự trào, vì đời vẫn vui hơn tết.

 

Anh bảo chẳng đùa:

Ậy … Thân ta ta hay;

Ấy…Đời mỗ mỗ biết. (*)

Dao sắc nào gọt được chuôi;

Mai này ai khóc cho Nghiệp!

Hoa tàn đời thương xót ngợi ca, rồi lúc mùa thay sắc, vẫn còn kẻ cảm ngâm;

Người đi ta ngậm ngùi văn tế, chạnh khi mỗ xuôi tay, nào có ai thương viết.

Nỗi tâm sự thấu lòng;  

Lời tỉ tê gan mật.

Và tôi thề, biền ngẫu sôi kinh;

Nếu ai trước, tri âm chấp viết. (2)

 

Ngờ đâu

Anh nhẹ gót theo mây;

Tin thắt lòng hơn sét.

Thư chúng mình trao đổi, lời còn ấm còn nồng;

Sách hai đứa định in, bài dở xem dở duyệt.

Hồn tri kỷ, thôi đã viễn xa;

Bóng tri âm, rày đây vĩnh biệt.

Khúc “tự điếu mình cũ, trước mỗi câu mỗi đoạn vui ngâm thấy dạ tưng tửng vậy thôi;

Bài “VĂN TẾ MỖ” xưa, giờ từng chữ từng lời nhẩm đọc nghe hồn quặn đau khôn xiết.

Tâm thất này tưởng ngưng;

Nửa hồn tôi như chết.

 

Hôm nay:

Âm cự giáp nhật thiên du; 

Dương hồi tròn ngày tất khốc.

Đẫm lệ lòng, châm nến lửa, một khúc nôi thương tiếc muôn vàn;

Gìn lời hứa, thắp nén hương, vần ai điếu kính dâng tha thiết.

Cõi trời mây người thỏa bước, thôi vướng bận bụi hồng;

Nơi dương thế tôi thắt lòng, mãi nhớ thương Bùi Nghiệp.

Nguyện chúc anh miên viễn phúc Thiên đàng;

Hẹn gặp nhau hợp quần duyên nghĩa thiết.

Chúc hồn anh tiêu dao;

Mà Lòng tôi đau buốt.

Kính văn;

Bái biệt .

 

CAO BỒI GIÀ (Vũ Quang Huy)

 

Ghi Chú:

(*): chữ in nghiêng là những lời trích từ bài Văn Tế Mỗ của anh Bùi Nghiệp (Bóng Tà Dương)

(1): Ngay khi còn khỏe, anh Bùi Nghiệp đã tự viết bài “văn Tế Mỗ” để điếu chính mình, rồi trao bài văn tế đó  cho Cao Bồi Già và tâm sự rằng: “Tớ đã viết văn tế cho biết bao bằng hữu, người thân, nhưng chắc khi tớ về cõi xa xăm  , thì chẳng có ai viết cho mình.

(2): Thế là Cao Bồi Già đã quyết theo học viết Phú, theo thể loại biền ngẫu từ sư phụ Bùi Nghiệp và cả hai đã hứa với nhau rằng: Ai đi sau, thì sẽ viết văn tế cho người đi trước. Hôm nay Cao Bồi Già xin giữ lời chắp bút khóc người bạn thiết  Bóng Tà Dương. 

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2020

LẠY CHÚA HÀI ĐỒNG, XIN ĐOÁI THƯƠNG NHÂN THẾ

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

Kính chúc quý độc giả một mùa Giáng Sinh an lành trong ơn Chúa Hài Đồng.

 

 

LẠY CHÚA HÀI ĐỒNG, XIN ĐOÁI THƯƠNG NHÂN THẾ

 

Giữa Đêm giá, sương rơi cùng tuyết đổ

Chốn hoang vu,  Đấng cứu độ giáng trần

Mặc xác phàm , sinh sống giữa nhân gian

Ôi tình Chúa, bao la làm sao thấu

Thương nhân thế, một tình yêu tuyệt hảo

Xuống trần gian, để nói tiếng nhân loài

cho nhân trần hiểu biết Chúa là ai

tại sao Chúa lại cam lòng gánh khổ

chỉ vì thương toàn nhân loại khốn khổ

Chữa người mù thoát khỏi bóng tối tăm

Tội nhân kia, chữa khỏi bước lỗi lầm

Lời hằng sống mở đường lên Nước Chúa

Nhân sinh hỡi, hãy nhìn xem Đức Chúa

Sinh ra đời chọn hang cỏ khó khăn

Chết treo thây, chẳng kêu trách phàn nàn

Để cứu độ cho  nhân  gian hằng sống

Vâng Đêm thánh,  chuông giáo đường ngân vọng

Réo nhân gian kính đón Chúa Hài Đồng

Ban bình an cho mọi kẻ thiện tâm

Nhưng lạy Chúa, giáo đường nay vắng lạnh

Vì thần chết đang rập rình lảng vảng

Ôi! Chúa ơi, thương thế giới hôm nay

Dịch bệnh hành chẳng  nương thứ chi ai

Kìa như rạ, người đua nhau ngả chết

và triệu kẻ còn kêu rên nằm liệt:

Buồng phổi con  đang nghẹt ứ Chúa  ơi

Chắc xưa trên Thánh Giá tận cùng hơi

Chúa cũng thế, trong từng cơn hấp hối

Đày thân xác, tim gan nào thở nổi?

Từng nỗi đau, Chúa thấu hết người trần

Xin xót thương, xin  dung chữa nhân gian

Biết vì tội, nên đoàn con đáng chết

Xin khẩn nguyện, cùng dâng lời tha thiết

Cho nhân gian mau chóng hưởng bình an

Chúa Hài đồng thương cứu kẻ thiện tâm

Xin thương chữa muôn dân toàn thế giới

Cho nhân loại chóng thoát vòng tăm tối

Lại được vui hưởng phúc an bình

Cùng tạ ơn màu nhiệm Giáng Sinh

Cho nhân thế được hàm ân cứu độ.

THINH KHÔNG

24-12-2020 

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2020

AI TÍN: ANH PHÊRÔ BÙI NGHIỆP ĐÃ RA ĐI ...VÀ BÀI VĂN TẾ ANH VIẾT SẴN CHO MÌNH...

AI TÍN:

Bạn thơ BÓNG TÀ DƯƠNG

Anh Phêrô BÙI NGHIỆP

Thành viên CLB Đồng Xanh Thơ Saigon

Đã được Chúa gọi về  vào hồi 2:20 AM   ngày 22-12-2020, tại Saigon, hưởng thọ 70 tuổi.

Bạn hữu vô cùng đau buồn, thương tiếc và xin Thành Kính Phân Ưu cùng gia quyến nhà thơ Bóng Tà Dương.

Nguyện xin Thiên Chúa thương đón nhận linh hồn anh Phêrô sớm vào hưởng Thánh Nhan Chúa.

 

Xin chia sẻ cùng quý thi hữu: Bài Văn Tế , mà anh đã  viết sẵn cho chính mình và ký gửi Cao Bồi Già từ trước:

 

 

VĂN TẾ MỖ

 

Bào ảnh mấy vầng;

Pù vân một kiếp.

Đôi ngả âm dương;

Hai vừng nhật nguyệt.

Thuyền tồn vong cập bãi tha ma;

Xe sinh tử dừng bờ mộ huyệt.

Tang điền nhất đán viễn phương;

Thương hải ba sinh hồ điệp.

 

Mỗ đây:

Đất Nam Định, phủ Trực Ninh cắt rốn chào đời;

Tiết thu phân, năm Tân Mão chôn rau hòa nhịp.

Nối bước tổ tằng, đâu giầu ba họ, nương sắn ruộng dâu;

Theo chân bác mẹ, nào khó ba đời, giậu tơi  vồng diếc.

Chín họ chân lấm tay bùn;

Ba đời tay làm hàm xiết.

Bớ giống trâm anh;

Hỡi dòng thế phiệt.

Họ hàng bao người: Chánh lãnh, phủ tri?

Dòng tộc mấy đấng chức phần: Ông đồ, thầy điệp. !

Buổi nhiễu nhương rời Bắc bộ cha cõng tha hương;

Thời tao loạn đến Nam kỳ mẹ bồng lập nghiệp.

 

Gởi lòng son: Vương nhã khánh nho;

Trao tâm huyết: Đăng khoa chi nghiệt.

Ước nên giống má rạng rỡ tông môn;

Mong đáp cao dầy nở mày nở mặt.

 

Ngờ đâu:

Hai năm nòng nọc đứt đuôi;

Sáu tháng dưa đen lộn kiếp.

Trâu cầy quá buổi , hồng hộc hoài công;

Chó chạy quá cơm, long nhong mất nhịp.

Sách đèn đánh trống bỏ dùi;

Công danh thử kêu bắn tịt.

 

Cũng một thời:

Chốn thao trường lấp lánh “an pha”;

Ngoài chiến địa ngời ngời “Mai biếc”.

Nửa bồ binh pháp, buổi nhiễu nhương huynh đệ tương tàn;

Vơi túi kinh luân, thời tao loạn nồi da nấu thịt.

Ba năm da ngựa bọc thây;

Ngàn bữa nằm gai nếm mật.

 

Rồi đến lúc:

Vào trường cải tạo, cơ trời bí lối bàn cờ…

Ra chốn lao lung, vận nước hạ hồi gánh xiếc.

Góp gom tài sản, vẹt lối sậy hoang;

Thu vén tư trang, cưỡi cồn sóng biếc.

Bàng hoàng dây thừng trói khủy, định mệnh oái oăm;

Bỡ ngỡ họng súng kê đầu, số phần chết tiệt.

Bại sản tan gia;

Cùng đường khánh kiệt.

Phận ngựa trâu lại phận ngựa trâu;

Thân khốn kiếp hoàn thân khốn kiếp.

 

Đã những khi:

Này nơi thị tứ xích lô xe kéo: quại dạ dầy;

Nọ chốn sơn lâm thồ củi đốt than: quằn sốt rét.

Đào vàng đãi đá rúc tận non xanh;

Ngậm ngải tìm trầm chui luồn rừng biếc.

Vai vác chai sần “cuốc xẻng – xà beng”;

Tay bươi rời rã “xẹc lai – xà gạc”.

Manh áo vợ - nhuộm lẫn mồ hôi;

Bát cơm con – hòa chung nước mắt.

Muốn quăng thân xuống giếng hòng kết liễu đời;

Toan đập sọ vào tường cho rồi tai kiếp.

 

Nhưng có lúc:

Ngày tỏ nhớ trang cổ sử: Hàn Tín, Tử Nha;

Đêm trăng lầm giở Thánh Kinh: ông Rô, ông Gióp.

Ngửa mặt tâm sự Cao Xanh;

Cúi đầu tỉ tê đất thấp.

Ngọn bút cùn còn vung vẩy bài thơ;

Tàu mực cạn cố mài ra sắc huyết.

 

Rồi đến ngày:

Then tạo hóa chuyển xã tắc qua hồi;

Máy càn khôn quay sơn hà đến hiệp.

Rời núi rừng xôi hỏng bỏng không;

Về thị tứ xang bang xất bất.

Nhà đèn nhà điện - mỏ lết kềm răng;

Phu gạch phó nề - cái bay cái thước.

Giăng giăng điện đóm, thiên hạ sáng lòa;

Mò mẫm đèn dầu, nhà ta tối mịt.

 

Thế nên:

Thương con vợ khéo - kiếp nữ nhi chẳng đỗ bến trong;

Chán thằng chồng đần – thân bồ liễu nhè neo vũng đục.

Hoa nhài cắm bãi cứt trâu;

Mâm son bày chiềng đũa mốc.

Giận cá băm thớt, chửi loạn cào cào;

Quăng chó mắng mèo, hung hăng bọ xít.

Ngoài ngõ lời ong tiếng ve;

Trong nhà ra chì vào chiết.

 

Thôi thôi:

Ngậm miệng giả ngọng giả câm;

Bịt tai hòng ngây hòng điếc.

Gậy tầm vông hèo đứa viển vông;

Dây nghiệt ngã trói thằng oan nghiệt.

Vay làn hương bằng hữu thơm râu;

Mượn danh giá bạn bè ngọt mép.

Nấp vây rồng vỗ ngực xưng tên;

Dựa râu cọp ra oai ra phết.

Sắp đến ngày sinh tử cận kề;

Gần đến lúc âm dương cách biệt.

Thân ta ta hay;

Đời mỗ mỗ biết.

Tợp ngụm hèm xấp giọng, cung văn đây tớ tự điếu mình;

Nốc bát rượu lấy hơi, lời tế mỗ chiềng ra cho hết.

Bông rua!

Tạm biệt.

 

BÙI NGHIỆP – BÓNG TÀ DƯƠNG. 

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2020

CHÂN PHƯỚC ACUPIS

CHÂN PHƯỚC (Á Thánh) ACUPIS

Nguyễn Ngọc Duy Hân

 

Chân Phước Carlo Acutis sinh ngày 3 tháng 5 năm 1991, mất ngày 12 tháng 10 năm 2006 - là một cậu bé người Ý, vừa được phong chân phước tại Vương cung Thánh đường Giáo hoàng Thánh Phanxicô Assisi vào thứ Bảy, ngày 10 tháng 10 năm 2020 vừa qua. Buổi lễ quan trọng này đã bị dời một lần vì đại dịch Covid 19.

Đây là vị thánh đầu tiên của giáo hội Công Giáo mặc áo thun, quần jean và đi giày thể thao sneaker, trang phục rất "đời thường" trong thế kỷ thứ 21 hiện đại của chúng ta.

Nhà điêu khắc người Philippines đã nhận được rất nhiều đơn để tạc thành tượng vị Á Thánh người Ý này, và các hình ảnh của Carlo Acutis đã được loan tải khắp nơi với niềm yêu thương, ngưỡng mộ.

 

Carlo được biết đến vì ngoan đạo, đã rất hứng thú trong việc ghi lại các phép lạ về Thánh Thể trên khắp thế giới. Cậu đã tạo ra một trang mạng riêng trong những tháng trước khi qua đời vì bệnh bạch cầu. Carlo luôn vui vẻ, hăng say và có kỹ năng vi tính giỏi, giống như các thanh thiếu niên trẻ tuổi bây giờ. Điều khác biệt là Carlo đã dùng phương tiện vi tính để liệt kê tất cả các phép lạ về Mình Thánh Chúa, rao giảng Kinh Thánh một cách trẻ trung, hữu hiệu. Carlo còn dựng phim, dùng trang web để nối kết các thiện nguyện viên, giúp trẻ em học giáo lý.... thay vì vui thú bản thân, chơi games ... Carlo thật khác với một số thanh thiếu niên trẻ dùng internet quá nhiều trong các mục đích vui chơi, lãng phí thời gian, không biết phân biệt tốt xấu. Carlo đã tận hiến rất nhiều thời gian và kỹ năng cho việc tốt lành. Trong thời gian đi học, cậu luôn đạt được thành tích tốt ở cấp trung học và làm các công tác thiện nguyện thật tốt đẹp. Acutis còn thổi được saxophone, chơi đá banh giỏi, và cũng giống như các bạn cùng tuổi khác, cậu thích chơi game, nhưng chơi trong giới hạn. Carlo được gọi là “thầy của những người trẻ thời đại internet”.

Tiếc thay, đến đầu tháng 10, 2006, Acutis bị ung thư máu với bệnh bạch cầu cấp tính. Acutis biết mình sắp chết và nói: “Xin hiến dâng những đau khổ mà mình phải chịu cho Đức Giáo Hoàng và Giáo hội, để bỏ qua cõi luyện ngục và đi thẳng lên thiên đàng”. Cậu qua đời lúc mới 15 tuổi, gia đình chôn cậu tại Assisi, thành phố của thánh Phanxicô. Thi hài của vị tân Chân Phước này không hề bị phân hủy, vẫn tươi tốt như một phép lạ.

 

Bản thân tôi dù có thành kiến ít xài Facebook, nhưng lại cũng rất thích ôm cái phôn, dùng máy computer nhiều giờ trong ngày, nên rất ngưỡng mộ Carlo Acutis.

Sử dụng phương tiện hiện đại một cách hữu hiệu để phục vụ Đức Tin, con người và đời sống là chuyện không dễ, mà Carlo đã làm được với nhiều sáng kiến thu hút giới trẻ. Vào tháng 11 năm 2019, Bộ Phong Thánh đã công nhận giá trị của phép lạ mà Carlo đã làm, khi một em bé ở Brazil sắp chết nhờ cầu nguyện với Carlo mà được chữa lành, và đang tiến hành quá trình để có thể phong Carlo làm Thánh.

 

Nhìn lại cuộc đời dù chỉ 15 năm ngắn ngủi, Acutis đã chiến thắng những đam mê, tật xấu mà giới trẻ ngày nay đang gặp phải, và vươn lên đẹp đẽ như một bông hoa hiếm quý. Thật thế, trong khi nhiều người ngày nay đang bị các vấn đề cám dỗ, lừa đảo, mất thời gian quá nhiều khi dùng internet rồi trở nên lạc lối, thì bông hoa này lại càng nổi bật. Carlo đã học hỏi, làm việc không bỏ phí một giây phút nào và luôn nghĩ tới người khác, thật là một thanh niên đặc biệt mà ai cũng phải trân quý. Ngày Carlo Acutis được phong Thánh chắc chắn sẽ tới trong tương lai gần. Tôi nguyện cầu cùng vị Á Thánh trẻ này cho mình được ngày một thay đổi để bỏ bớt những tính hư tật xấu, sống thánh thiện tốt lành hơn theo gương của Chân Phước. Nghĩ thật xấu hổ, tôi tới tuổi này rồi mà vẫn còn lười đọc kinh hoặc học hỏi Kinh Thánh, trong khi Acutis còn rất trẻ mà lại siêng năng với chuỗi Mân Côi và Lời Chúa. Tôi thấy mình cần phải xét lại bản thân, cố gắng nhiều hơn nữa để chu toàn bổn phận, không hoang phí thời gian, sức lực Chúa đã trao cho. Tôi cùng ước ao câu chuyện cuộc đời của Á Thánh Carlo được giới trẻ ngày nay quan tâm học hỏi, và thấy gần gũi với mình. Thánh không phải là nhân vật ảo chỉ ở trên Trời với cánh trắng, tóc bay, có “power” quyền phép, Thánh có thể là người thường, là cậu bé 15 tuổi như Carlo, sống đời bình thường một cách phi thường. Thánh Nữ Theresa Hài Đồng cũng đã nên Thánh nhờ những việc bé nhỏ đơn sơ nhất.

 

Mới đây chắc ai cũng biết chuyện những người ở Việt Nam vì cứu lụt miền Trung đã bị tai nạn, thậm chí chết đuối trên đường cứu người. Hoặc những người lính cứu hỏa bị phỏng nặng thậm chí mất mạng vì lý tưởng nghề nghiệp, hay các y tá, bác sĩ, nhân viên bị lây nhiễm Covid khi giúp các bệnh nhân. Cũng có rất nhiều ma-sơ, ni cô, thiện nguyện viên vào làm việc tại trại cùi, các viện mồ côi, các trung tâm giúp người bệnh nặng, nhất là bệnh tâm thần khá nguy hiểm…. Thật là những hành động cao cả vượt trên sinh hoạt đời thường.

Quả vậy, tất cả chúng ta đều có thể nên Thánh, nên Phật, không phải là vị Thần trên trời nhưng là thánh thiện hơn, tốt lành hơn trong cuộc sống hằng ngày: Nhịn một câu nói cay cú, hy sinh tiêu dùng tích cực làm việc thiện, ăn ở trung thực ngay lành, chiến thắng sự ươn lười, rộng lòng tha thứ, sống vì người khác… cũng chính là những việc giúp mình gần với Thánh, với Phật. Như thế, xin cầu chúc bạn và con cháu, người thân luôn cùng nhau vươn lên, sống ý nghĩa hơn trong sinh hoạt mỗi ngày.

 

Nguyễn Ngọc Duy Hân

 

 

Các câu nói ý nghĩa của Carlo Acutis

 

1- Hoán cải không gì khác hơn là hướng cái nhìn từ thấp lên cao, một chuyển động của mắt là đủ. Carlo Acutis

 

2- Tìm Chúa và bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa đời mình. Carlo Acutis

 

3- Điều thật sự làm chúng ta đẹp lòng trước mắt Chúa là cách chúng ta yêu Ngài và cách chúng ta yêu người anh em. Carlo Acutis

 

4- Mình Thánh Chúa là xa lộ lên thiên đàng của tôi. Carlo Acutis

 

5- Thánh hóa không phải là bài toán cộng, nhưng là bài toán trừ: bớt “chỗ của tôi” để dành chỗ cho Chúa. Carlo Acutis

 

6- Luôn kết hiệp với Chúa, đó là chương trình sống của tôi. Carlo Acutis

 

7- Hạnh phúc là nhìn hướng về Chúa; buồn bã là nhìn hướng về mình. Carlo Acutis

 

8- Tôi chết trong hạnh phúc vì tôi không lãng phí thì giờ vào những chuyện không đẹp lòng Chúa. Carlo Acutis

 

9- Đời sống là món quà vì cho đến khi nào chúng ta còn ở trên hành tinh, chúng ta có thể gia tăng đức bác ái. Đức bác ái càng cao thì chúng ta càng hưởng đời sống vĩnh cửu của Chúa. Carlo Acutis

 

10- Mục đích của chúng ta phải là vô hạn, chứ không hữu hạn. Từ mãi mãi chúng ta mong chờ Nước Trời. Carlo Acutis